TÔI ĐANG NGUY KỊCH NHƯNG CHỒNG LẠI CHỌN CỨU THANH MAI - chương 4
Trong lời anh ta nói, tôi chỉ là miếng cao dán phiền phức, là trách nhiệm chứ không phải tình yêu.
Anh ta nói có lúc thật sự muốn ly hôn, nhưng tôi không chịu, bám chặt lấy anh ta không buông.
Anh ta còn nhắn:
【Cô ấy không bằng em, mọi mặt đều không bằng. Đôi khi anh thật sự hối hận, tại sao lại không đợi em thêm một chút.】
【Nếu anh ly hôn với cô ấy, chúng ta còn cơ hội không?】
【Thật sao? Em thật sự vẫn còn thích anh à?】
【Yên tâm, tuy đứa bé này không phải của anh, nhưng anh nhất định sẽ đối xử tốt. Anh sẽ không vắng mặt trong bất kỳ lần khám thai nào.】
Bạch Lộ Lộ nói, cô ta không có ý phá hoại gia đình tôi, chỉ muốn đứa trẻ trong bụng có một người cha, dù chỉ là “cha nuôi” cũng được.
Cô ta còn bảo tôi đừng ghen, vì nếu vậy sẽ gây áp lực tâm lý cho Phó Thận.
Tôi cho Phó Thận xem những đoạn tin nhắn đó, anh ta chẳng xấu hổ, ngược lại còn nổi giận:
“Nếu em không chấp nhận được tình bạn giữa anh và Bạch Lộ Lộ, không thể chấp nhận đứa bé vô tội kia, vậy thì ly hôn đi.”
“Được!”
Tôi bụng bầu vượt mặt, vẫn quyết tâm đi làm thủ tục ly hôn.
Ban đầu, nhân viên còn ngăn cản, nhưng thấy tôi kiên quyết quá cũng đành xử lý.
Họ nhắc chúng tôi rằng sau một tháng “thời gian suy nghĩ”, thủ tục mới hoàn tất.
Nghe vậy, Phó Thận trừng mắt nhìn tôi:
“Tốt nhất là em đừng hối hận!”
Tôi thừa nhận, trong những ngày chờ đợi đó, tôi đã từng hối hận.
Tôi sợ không thể tự mình nuôi con.
Sợ ba mẹ tôi vì thích Phó Thận mà sẽ không đứng về phía tôi.
Nhưng điều khiến tôi hối hận nhất là: người tôi từng theo đuổi suốt bao nhiêu năm, cuối cùng lại tàn nhẫn như thế.
Nhưng giờ, tất cả nỗi không cam tâm đều đã bị nghiền nát.
Chỉ cần nghĩ đến chuyện tôi và con suýt chết vì anh ta, tôi không còn thấy rung động nữa.
“Còn hai ngày nữa là hết thời gian suy nghĩ. Đến lúc đó, con sẽ tự đi hoàn tất thủ tục.”
Ba mẹ tôi thương xót, nắm lấy tay tôi thật chặt.
Ngày làm thủ tục ly hôn.
Mấy đứa bạn thân và hội bạn chơi từ nhỏ của tôi mang theo cả đống pháo điện, vượt cả trăm cây số đến tham dự.
Trước cửa Cục Dân chính, hoa tươi và pháo giăng khắp nơi, nhìn y như tôi đến… để kết hôn vậy.
Phó Thận bế con của Bạch Lộ Lộ, tay nắm tay cô ta bước tới, trên mặt là nụ cười đầy kiêu ngạo.
“Em đừng làm mấy trò này nữa. Anh sẽ không quay lại đâu. Hôm nay anh và Lộ Lộ đến là để đăng ký kết hôn.”
“Tránh ra đi, bọn anh đang vội.”
Bạn thân tôi lập tức giơ loa hét vào bên trong:
“Mọi người tránh đường nào! Quý ông ‘ngoại tình’ và cô ‘tiểu tam’ cao quý của ảnh đến đăng ký kết hôn đây! Xui xẻo quá, tránh ra tránh ra!”
Cô bạn thân khác thì kéo một tấm băng rôn lớn, giăng trước cổng:
“Chúc mừng bạn thân của tôi thoát khỏi ông chú già, chính thức độc thân!”
Chương 7
Hồi đó, sau khi cưới Phó Thận, tôi rất muốn anh ta hòa nhập với hội bạn của mình, nên thường xuyên rủ anh đi chơi chung.
Nhưng lần nào anh ta cũng chê bai bạn tôi, nói rằng họ quá trẻ con, không hợp với anh.
Lâu dần, ngay cả khi tôi tự đi gặp bạn, anh cũng lấy đủ lý do để gọi tôi về cho bằng được.
Anh nói sợ tôi học thói xấu từ họ.
Nhưng tôi biết rõ, là vì anh lớn hơn tôi 5 tuổi, mỗi lần đến với đám bạn toàn “trai xinh gái đẹp”, anh thấy tự ti, không tự tin bằng họ.
Khi đó, tôi hiểu cho sự nhạy cảm và mặc cảm của anh, nên dần dần ít gặp bạn hơn.
Nhưng tôi cũng không nghe lời anh mà cắt đứt hoàn toàn với họ.
Tôi âm thầm lập tài khoản phụ, thỉnh thoảng vẫn nói chuyện, than phiền vài chuyện về anh.
Lần này vừa tuyên bố ly hôn, đám bạn lập tức nhảy vào ủng hộ tôi đã “sáng mắt ra”.
Ai cũng lao đến, mang pháo mang hoa, ăn mừng như tôi vừa trúng số.
Lúc ngồi làm thủ tục, tôi vô tình liếc nhìn đứa bé của Bạch Lộ Lộ, phát hiện ánh mắt đứa trẻ có vẻ ngây dại, thiếu tập trung — rất không bình thường với một đứa bé sơ sinh.
Dù sao mẹ tôi là chuyên gia nhi khoa, còn tôi trước đây cũng học chuyên ngành não bộ trẻ em, nên bản năng cảm thấy có điều gì đó sai.
Đứa bé rất có khả năng bị bại não, lại còn thuộc dạng hiếm gặp do đột biến gene.
Sau khi hoàn tất thủ tục, tôi vẫn có lòng tốt nhắc một câu.
Không ngờ Phó Thận đẩy tôi ra:
“Cô độc miệng vừa thôi, rủa cả một đứa trẻ à? Tôi là chuyên gia sản khoa, chắc chắn biết rõ hơn một đứa học y nửa chừng như cô đấy!”
Tôi cười nhạt:
“Tin hay không tùy anh. Tôi lỡ miệng thôi! Sống chết gì thì kệ!”
Không còn phải gồng gánh cái danh “vợ của anh ta”, tôi như trở về là chính mình của ngày xưa.
Thậm chí chúng tôi còn cùng nhau đứng xem anh ta và Bạch Lộ Lộ đi làm thủ tục kết hôn.
Tôi đứng một bên, lòng không gợn sóng.
Bạn thân tôi bật cười:
“Nhìn kìa, tay chồng cũ mày run bần bật vì sung sướng, cuối cùng cũng cưới được nữ thần trong mộng.”
Tôi nhìn vào mắt cô ấy, trong đôi mắt ấy có một chút mỉa mai — như thể cô ấy biết nhiều hơn những gì đã nói.
Dù sao cô ấy cũng là luật sư.
Chồng cũ của Bạch Lộ Lộ từng là một doanh nhân có tiếng, gây dựng sự nghiệp từ tay trắng. Nhưng hai người ly hôn rất ồn ào.
Nghe đâu Bạch Lộ Lộ bị đuổi ra khỏi nhà, trắng tay.
Cô ta thì kể là do chồng cũ ngoại tình, cô bắt tại trận, nhưng vì ngu ngơ, không biết đối phó.
Kết quả là tiểu tam và chồng cũ âm thầm chuyển hết tài sản đi nơi khác, để cô ta chẳng còn gì.
Tôi hỏi bạn thân xem chuyện thật thế nào.
Cô ấy phá lên cười:
“Không phải chứ! Mày còn tưởng Bạch Lộ Lộ là đóa sen trắng thanh thuần hả?”
“Một năm cô ta ngoại tình ba lần, chồng cô ta tha thứ hết lần này đến lần khác, cuối cùng chịu hết nổi mới ly dị.”
“Trắng tay là vì Bạch Lộ Lộ đem tiền chồng cho trai trẻ, rồi bị đá thẳng cẳng.”
“Mất cả tình lẫn tiền!”
“Thật ra tao đã định cảnh báo mày và chồng mày từ lâu rồi, ai ngờ chồng mày tự lao vào như thiêu thân.”
Nghĩ lại cũng đúng, đó là chồng cũ rồi, chẳng liên quan gì đến tôi nữa.
Vừa bước ra khỏi cổng Cục Dân chính, Phó Thận nhìn tôi, nói:
“Đứa bé đó, anh không nhận đâu. Anh muốn toàn tâm toàn ý coi con của Lộ Lộ như con ruột. Nếu giữ lại đứa bé này, sau này sẽ khó mà đối xử công bằng.”
Tôi cười nhẹ:
“Yên tâm đi. Tôi sẽ nói với con rằng ba nó đã chết từ lâu rồi.”
“Lâm Manh, em mạnh miệng thế này, nhìn mà buồn cười thật đấy.”
Phó Thận bật cười, nắm tay Bạch Lộ Lộ mở cửa xe. Vừa chuẩn bị lên xe thì…
Tôi giơ tay đóng cửa lại cái “rầm”.
“Xe của tôi, tài sản trước hôn nhân. Suýt quên, đưa chìa khóa đây.”
Bạn thân và hội chị em tôi nhanh chóng chui lên xe.
Tôi đạp ga, xe vút đi, để lại cả đám khói thẳng vào mặt Phó Thận.
Chương 8
Vài tháng sau…
Cơ thể tôi hồi phục gần như hoàn toàn, tôi bắt đầu quay lại công việc trong lĩnh vực y dược.
Tôi tranh thủ triệt để “sức ảnh hưởng còn sót lại” của ba, nhờ ông dẫn đi dự đủ loại tiệc tùng, sự kiện trong giới.
Rất nhanh, tôi đã tạo dựng được tên tuổi trong ngành.
Ngay cả Bệnh viện Trung tâm – nơi Phó Thận đang làm việc – cũng chủ động liên hệ, mong muốn hợp tác mua một số thiết bị y tế tiên tiến do công ty tôi phân phối.
Hôm đó, tôi đang ăn tối cùng vài đại diện của các bệnh viện.
Bác sĩ điều trị chính từng phụ trách ca của tôi – anh Vệ Duy – bây giờ cũng đã có vị trí vững chắc trong giới.
Chúng tôi cụng ly rôm rả, anh ấy cười nói:
“Giám đốc Lâm à, mới mấy tháng không gặp, tôi suýt không nhận ra luôn đấy. Khác biệt quá lớn!”
Tôi nghiêng đầu cười ngại ngùng:
“Chắc là do… già rồi đó. Sinh con xong da dẻ xuống cấp, không nhận ra cũng phải thôi.”
Anh ấy lắc đầu:
“Là vì em trở nên tự tin hơn đấy. À, bé Đậu nhỏ sao rồi? Mấy cô y tá khoa tôi vẫn hay nhắc đến bé đó.”
Tôi vừa cười vừa mở điện thoại khoe ảnh con.
Từ lúc sinh ra thằng bé, gần như cả album chỉ toàn hình của nó.
Ban đầu, nó giống Phó Thận y đúc, nhìn phát là khó chịu.
Nhưng càng lớn lại càng giống bên nhà tôi, nhìn mãi lại thấy cưng.
Khi tôi và Vệ Duy còn đang chăm chú xem ảnh, không ai để ý phía sau có người đứng từ lúc nào.