SAU KHI TÔI SINH CON CHỒNG ĐÃ BỎ ĐI SUỐT 20 NĂM - chương 2
7
Đến bữa tối, Cố Văn Lâm không còn đến tìm tôi như mọi ngày nữa.
Tôi cầm hộp cơm đi một mình đến căng tin.
Trong căng tin, tôi thấy Cố Văn Lâm đang ngồi đối diện với Bạch Tiểu Mai.
Hai người thay nhau gắp thức ăn cho đối phương.
Không biết Cố Văn Lâm nói gì, mà Bạch Tiểu Mai lấy tay che miệng cười.
Thấy tôi, Cố Văn Lâm thoáng sững người, rồi vội vàng đứng dậy.
“Mạn Mạn, em đến rồi à. À, Tiểu Mai mới từ thành phố về, nhà không có gì ăn, anh đưa cô ấy qua đây ăn chút đồ. Vốn là định ăn xong sẽ mang phần cho em, không ngờ em đến sớm vậy…”
Sớm sao? Trong căng tin đã chẳng còn bao nhiêu người.
Món ăn còn lại cũng chẳng được mấy thứ.
Tôi không khỏi nhớ lại kiếp trước.
Sau khi chúng tôi đăng ký kết hôn xong, Cố Văn Lâm nói sẽ đi lấy cơm.
Nhưng tôi đợi rất lâu mà anh mới quay về.
Lúc về thì tay trắng, chẳng có gì.
Anh chỉ lạnh nhạt bảo tôi một câu: “Căng tin hết cơm rồi, cố nhịn một tối đi.”
Đêm đó, âm thanh duy nhất có lẽ chính là tiếng bụng tôi sôi lên vì đói.
Hóa ra, ở thời điểm đó của kiếp trước, Cố Văn Lâm đã bắt đầu quan tâm đến Bạch Tiểu Mai rồi sao?
Tôi không nói gì, bước ngang qua anh.
Lấy chút đồ ăn còn lại, lặng lẽ mang về phòng.
Vừa ăn được nửa bữa, cửa phòng đã có tiếng gõ.
Là Cố Văn Lâm và Bạch Tiểu Mai.
Cố Văn Lâm nhìn tôi, ánh mắt phức tạp, khẽ ho một tiếng.
“Mạn Mạn, anh muốn bàn với em một chuyện.”
Tôi nhìn anh mà không nói lời nào.
Cố Văn Lâm liếc nhìn Bạch Tiểu Mai đang đứng rụt rè bên cạnh anh.
Ánh mắt anh dịu dàng, rồi khi mở miệng lần nữa, giọng điệu cũng thêm phần kiên định.
“Mạn Mạn, Tiểu Mai mới từ thành phố về. Em cũng biết, nhà cô ấy chỉ có một mình, lâu rồi không ai ở, cần phải dọn dẹp.”
“Hiện tại tụi mình vẫn chưa đăng ký kết hôn, anh nghĩ… hay là để Tiểu Mai tạm thời ở nhờ nhà tân hôn của mình vài ngày…”
Tôi liếc nhìn Bạch Tiểu Mai.
Cô ta như một con thỏ non bị hoảng sợ, co người trốn sau lưng Cố Văn Lâm.
Kiếp trước, kiếp này, tôi đã thấy hai phiên bản hoàn toàn khác nhau của Bạch Tiểu Mai.
Bảo là cô ta không trọng sinh, tôi thật sự không tin nổi.
Nhưng tôi chẳng có thời gian để chơi cùng cô ta vở kịch này.
Người đàn ông này tôi không cần nữa, những gì Bạch Tiểu Mai làm, trong mắt tôi chỉ là dư thừa.
“Được thôi, đó là nhà của anh, anh có quyền quyết định.”
Cố Văn Lâm không ngờ tôi lại đồng ý nhanh như vậy.
Những lời chuẩn bị sẵn lập tức nghẹn lại nơi cổ, không thể nói ra.
“Có điều… tôi không thích người khác động vào đồ của mình, lát nữa tôi sẽ đến dọn hết đồ của tôi mang đi.”
Cố Văn Lâm sững người một lúc, vội vàng nói: “Không cần đâu, anh sẽ gom đồ của em chuyển qua phòng bên cạnh…”
Thì ra anh không chỉ định để Bạch Tiểu Mai ở trong nhà tân hôn.
Mà còn muốn cô ta ngủ trên chiếc giường cưới của chúng tôi.
Thật buồn cười!
Tôi thấy Bạch Tiểu Mai cũng đang mím môi cười.
8
Ăn tối xong, tôi cầm đèn pin đến nhà tân hôn dọn đồ.
Lúc tôi đến, Cố Văn Lâm đang bận rộn giúp Bạch Tiểu Mai trải giường.
Dùng đúng bộ ga tôi đã cất công chọn cho đêm tân hôn.
Cố Văn Lâm thấy tôi, có vẻ ngạc nhiên.
“Mạn Mạn, sao em lại đến? Anh đã chuyển đồ của em sang phòng bên rồi.”
“Ừ.”
Tôi chỉ đáp một tiếng, rồi xoay người sang phòng bên lấy đồ.
Cố Văn Lâm đi theo, vẻ mặt rối rắm, ánh mắt có điều gì đó tôi không đoán nổi.
“Mạn Mạn…”
Lúc này, Bạch Tiểu Mai chạy từ trong phòng ra.
“Anh Văn Lâm, bộ ga này chẳng phải là anh và chị Mạn Mạn định dùng cho đêm tân hôn sao? Để em nằm thì có ổn không? Em không sao đâu, nằm tạm lên đống đồ dơ cũng được…”
Càng nói, giọng cô ta càng nhỏ dần.
Tôi thấy ánh mắt Cố Văn Lâm nhìn cô ta đầy thương xót.
Anh quay sang tôi: “Mạn Mạn, em xem… ga trải giường trong nhà đều là đồ mới, bộ này…”
Tôi sao có thể không nhìn thấy ánh nhìn đắc ý vừa lướt qua trong mắt Bạch Tiểu Mai.
Chỉ là cô ta chưa biết, Cố Văn Lâm – loại đàn ông tồi tệ như thế, từ lúc tôi trọng sinh, đã không còn trong danh sách tôi muốn giữ lại nữa.
Tôi thản nhiên nói: “Bộ ga đó là tiền anh mua, muốn dùng sao là tùy anh.”
“Cảm ơn chị Mạn Mạn, cảm ơn anh Văn Lâm, hai người tốt với em quá. Không ngờ có một ngày, em cũng được ở trong nhà tân hôn của anh Văn Lâm, nằm trên chiếc giường cưới của anh ấy…”
Nghe thế nào cũng thấy chói tai, chính Cố Văn Lâm cũng bắt đầu cảm thấy không ổn.
Nhưng anh chỉ liếc nhìn tôi, không nói gì, như đang thử thăm dò giới hạn của tôi.
Bạch Tiểu Mai nói xong như chợt nhận ra điều gì, che miệng lại, làm bộ làm tịch như mình vừa nói sai điều gì đó.
“Xin lỗi, xin lỗi chị Mạn Mạn, thật sự xin lỗi. Em… em không cố ý, chị đừng hiểu lầm. Em với anh Văn Lâm thật sự không có gì cả. Em nghĩ hay là em nằm lên đống đồ dơ cũng được…”
Nói rồi cô ta còn giả vờ định đi lấy đống quần áo dơ trong túi ra.
Cố Văn Lâm vội vàng ngăn lại.
Tôi nhẹ nhàng trấn an cô ta: “Không sao đâu, cứ yên tâm mà ngủ, chuyện nhỏ thôi mà.”
Cố Văn Lâm nhìn tôi, không đọc được gì từ nét mặt tôi, chỉ đứng đó trầm ngâm.
Tôi bận dọn đồ, chẳng thèm quan tâm đến anh.
Bạch Tiểu Mai càng cố “khiêm tốn”, lại càng tự bôi đen mình.
Cô ta chẳng qua muốn chọc giận tôi, để trong mắt Cố Văn Lâm, mình trở nên yếu đuối, dễ bị bắt nạt.
Để anh chán ghét tôi.
Nhưng tôi đã sống lại một đời, sao còn để tâm mấy trò con nít đó?
Điều duy nhất Bạch Tiểu Mai nên cảm thấy may mắn là, kiếp trước cô ta chưa múa rìu trước mặt tôi.
Kiếp này, vẫn còn múa chưa đủ.
Tôi tiến lại gần, ghé sát tai cô ta nói nhỏ: “Tiểu Mai à, em nghĩ nhiều rồi. Sao chị phải để ý chứ? Anh Văn Lâm của em cũng chỉ vì nghĩ cho em thôi, chị hoàn toàn hiểu được mà. Anh ấy có cưới em, chị cũng chẳng phản đối đâu. Chỉ là… không biết anh ấy có cưới em không thôi.”
Tôi nhìn cô ta, mỉm cười, còn nháy mắt một cái.
Bạch Tiểu Mai nghe xong, sắc mặt tối sầm.
Cô ta không hiểu, sao tôi lại khác hẳn với Hậu Mạn kiếp trước—người vừa ngu ngốc vừa dễ bắt nạt.
Nhưng rất nhanh, cô ta như nhận ra điều gì, lại nhìn tôi đầy đắc ý.
9
Tôi thu dọn hết đồ của mình xong.
Vác gói hành lý chuẩn bị rời đi.
Cố Văn Lâm bỗng gọi tôi từ phía sau.
Anh bước nhanh lên, định giành lấy hành lý từ vai tôi.
Tôi từ chối thẳng.
Thật buồn cười, đến cả Bạch Tiểu Mai cũng trọng sinh rồi.
Kiếp trước, cô ta đã làm “tiểu tam” cả một đời.
Kiếp này, tôi sống lại là để “chính danh”.
Cô ta đã coi thứ rác rưởi như Cố Văn Lâm là của riêng, thì tôi cũng chẳng hơi đâu mà dây vào cho bẩn người.
Cố Văn Lâm thấy tôi tránh đi, nhìn tôi với ánh mắt đầy tổn thương.
“Mạn Mạn, em đang giận sao? Anh có thể giải thích…”
Thật lạ, kiếp trước anh thà lãng phí cả đời tôi, cũng chẳng buồn mở miệng.
Thế mà kiếp này lại muốn nói à?
Nhưng tôi đã biết anh định nói gì rồi.
Cũng chỉ là lấy cớ quan tâm, nhưng việc làm thì đầy mùi lăng nhăng.
Giải thích à? Thừa thãi!
Huống hồ, Bạch Tiểu Mai chắc gì đã đồng ý để anh “giải thích”.
“Á…”
Quả nhiên!
Vừa nghe tiếng hét của Bạch Tiểu Mai, Cố Văn Lâm lập tức bỏ mặc tôi, quay đầu chạy vào nhà.
Tôi bật cười khinh bỉ, kéo lại gói đồ trên vai rồi quay lưng bỏ đi.