SAU KHI QUẸT THẺ NHẶT ĐƯỢC TÔI TỰ RA ĐẦU THÚ - chương 5
10
“Cái gì cơ?!”
Đỗ Hoan trừng lớn mắt, sau đó lập tức cãi:
“Không thể nào! Nhất định là các người xem chưa kỹ!”
“Đồng Đồng nói với tôi rồi… chuyện này chắc chắn không có sai sót…”
Nhận ra mình lỡ miệng, anh ta vội đưa tay bịt miệng lại.
Trịnh Đồng Đồng nhanh chóng chen vào, cố tỏ vẻ ngọt ngào:
“Video dài những bảy ngày mà… xem nhiều thế chắc cũng mệt lắm, có thể mấy anh chị bỏ sót gì đó rồi.”
Phóng viên và blogger lập tức cau mày, sắc mặt tối sầm:
“Hai người đang nói gì vậy? Chúng tôi vất vả ngồi xem cả đống video, chẳng lẽ thua cái miệng của mấy người?”
“Mắt tụi tôi mọc để làm cảnh à? Mắt của quần chúng cũng đều mù hết chắc?”
“Chọn chúng tôi làm đại diện kiểm tra video đúng là phí công!”
Mặt Đỗ Hoan đỏ bừng, lắp bắp cố gắng biện minh:
“Video dài bảy ngày, chắc chắn các người không thể xem hết được đâu.”
Trịnh Đồng Đồng trốn sau lưng Đỗ Hoan, cũng lí nhí phụ họa:
“Đúng đó, chắc chắn trong này có vấn đề!”
Nghe hai người họ nói vậy, đám đông tại hiện trường và cư dân mạng trong livestream lập tức bùng nổ.
“Hai người này có vấn đề thật rồi! Làm như mình là người xem video vậy!”
“Từ đầu đến giờ cứ nhất quyết đổ hết tội cho Hạ Tri Âm, tôi thấy lạ ghê luôn. Dù Đỗ Hoan có ngoại tình đi nữa, bạn gái bị bắt thì anh ta được lợi gì chứ?”
“Loại bạn trai này đúng là độc mồm độc miệng!”
“Mọi người có thấy không, từ đầu tới giờ hai người này cứ như đang thao túng dư luận, dẫn dắt mọi người làm theo ý mình, biến chúng ta thành con rối!”
Đúng lúc mọi người đang lên tiếng chửi mắng Đỗ Hoan và Trịnh Đồng Đồng, cảnh sát Trương bước lại, cười nhạt, giơ điện thoại lên:
“Hai người cũng nói có lý đấy. Hay là… cùng xem lại đoạn video cho rõ nhé?”
Sắc mặt Đỗ Hoan và Trịnh Đồng Đồng vừa mới tươi lên, thì hai cảnh sát phía sau Trương đột ngột áp sát, mỗi người một bên, bẻ tay còng lại.
Đỗ Hoan hoàn toàn hoảng loạn, giãy giụa như phát điên:
“Cảnh sát Trương! Dựa vào đâu mà bắt tôi?!”
“Người phạm pháp là Hạ Tri Âm, anh là cảnh sát nhân dân, không thể làm chuyện trái pháp luật!”
Trịnh Đồng Đồng mắt ngấn lệ, giọng đầy uất ức:
“Cảnh sát Trương, anh chắc chắn bắt nhầm rồi… không sao đâu, nhầm rồi thì thả bọn em ra, coi như chưa có gì xảy ra…”
Không biết ai đó trong đám đông bĩu môi phun một câu:
“Trà xanh nồng quá! Ngửi mùi thôi cũng đủ mất ngủ cả đêm!”
Cảnh sát Trương lạnh lùng liếc họ một cái, nhàn nhạt đáp:
“Tôi không bắt nhầm người.”
“Chuyện các người làm ra, chính mình còn không rõ à?”
Sắc mặt Đỗ Hoan và Trịnh Đồng Đồng lúc xanh, lúc trắng, chẳng khác gì người bị thiếu máu.
Đỗ Hoan chưa chịu bỏ cuộc, cố vùng vẫy lần cuối:
“Cảnh sát Trương, chúng tôi chẳng làm gì cả. Pháp luật là phải có bằng chứng rõ ràng!”
Trịnh Đồng Đồng thì rụt cổ lại, gần như vùi cả đầu vào lòng Đỗ Hoan.
Bố của Lưu Tử Hào sải bước đi tới, tóm chặt lấy cánh tay cô ta kéo ra ngoài, tay còn lại nhanh chóng lôi từ cổ cô ta ra một miếng ngọc bội màu máu.
Miệng ông lẩm bẩm đọc chú, chỉ vài giây sau, từ miếng ngọc phát ra hình ảnh mờ ảo của một đứa trẻ nhỏ.
Cả hiện trường chết lặng.
Vì… đứa trẻ đó…
11
…có đến chín phần giống tôi.
Sau vài giây yên lặng đến nghẹt thở, cuối cùng cũng có người chỉ vào miếng ngọc run run hỏi:
“Cái đó… là cái gì vậy?”
Hai chân Trịnh Đồng Đồng mềm nhũn, ngồi bệt xuống đất.
Bố của Lưu Tử Hào lập tức tiến tới, đá mạnh một cú vào ngực cô ta.
Một ngụm máu đen phun ra khỏi miệng, rồi cô ta sùi bọt mép, toàn thân run rẩy như động kinh.
Năm phút sau, hình bóng đứa trẻ trong ngọc bội tan biến, màu máu cũng dần phai, trở lại thành màu xanh đen bình thường.
Cả đám đông lùi lại ba bước, mặt ai nấy đều biến sắc vì sợ.
Sau khi mọi thứ bị vạch trần, Trịnh Đồng Đồng chẳng thèm giả vờ ngoan hiền nữa.
Ánh mắt cô ta nhìn tôi độc ác như muốn ăn tươi nuốt sống.
“Hạ Tri Âm, sao mày còn chưa chết hả?!”
Cô ta cố gắng vùng dậy lao về phía tôi, nhưng vì tay bị còng nên vấp ngã xuống đất.
Vừa giãy giụa, vừa chửi rủa:
“Tại sao chứ?!”
“Hạ Tri Âm, tại sao cái gì tốt cũng là của mày, còn tao thì chẳng có gì hết?!”
Tiếng thét chói tai của Trịnh Đồng Đồng như xé toạc tai tôi, nhưng trong những câu lắp bắp đầy căm hận đó, tôi cuối cùng cũng hiểu ra.
Cô ta ghen tị với Đỗ Hoan — người tốt nghiệp danh trường, tuổi trẻ tài cao, đã ngồi vị trí giám đốc từ sớm.
Nhưng cô ta không biết, tất cả các mối quan hệ, tài nguyên, cơ hội của Đỗ Hoan… đều là do tôi cho anh ta.
Tôi nhếch môi cười lạnh, châm chọc:
“Vậy thì xin lỗi nhé, không có tôi, anh ta chẳng là cái thá gì đâu.”
Cô ta dường như chẳng nghe thấy gì, vẫn gào lên như người điên.
Đỗ Hoan bị tôi chọc trúng lòng tự trọng, mất kiểm soát lao tới như chó dại.
Nhưng lập tức bị cảnh sát đè xuống đất.
Còn đang nhìn thì miếng ngọc trên cổ Trịnh Đồng Đồng lại bắt đầu chuyển sang màu đỏ máu.
Bố Lưu Tử Hào không chần chừ, lập tức giật mạnh ngọc bội, miệng lẩm bẩm:
“Cấp cấp như ngọc lệnh, yêu ma quỷ quái, tiêu diệt tức khắc!”
Ngọc bội bị ông ta ném xuống đất, vỡ tan thành trăm mảnh.
Trịnh Đồng Đồng lúc này cũng đã dần bình tĩnh lại. Ho.an c,hau c.ach cahc
Bố của Lưu Tử Hào nhìn cô ta chằm chằm, lắc đầu, đầy tiếc nuối:
“Pháp thuật của phái Mao Sơn, lại bị một kẻ tâm thuật bất chính như cô lén học được, mà học cũng chỉ toàn mấy trò hại người tầm thường!”
Trịnh Đồng Đồng kinh hãi nhìn ông, gần như theo bản năng mà hỏi:
“Ông… sao ông biết…”
Bố Lưu cười lạnh:
“Cô nghĩ thử xem? Trong phái Mao Sơn, họ Lưu có mấy nhà?”
Cô ta sợ đến mức chân run lẩy bẩy, rồi quỳ thẳng xuống đất.
Trước sự chứng kiến của tất cả mọi người, bố Lưu vạch trần toàn bộ sự thật.
12
Đỗ Hoan lợi dụng việc thân thiết với tôi, lén lấy đi một sợi tóc của tôi.
Trịnh Đồng Đồng mở đàn làm phép, hòa máu của mình và tóc của tôi vào miếng ngọc bội, tạo ra một “tiểu nhân” giống tôi như đúc.
Từ đó, cô ta có thể ngang nhiên giả mạo tôi, làm mọi chuyện mình muốn.
Cho dù không dùng được thẻ tín dụng, họ vẫn có thể làm những chuyện khác để gây hại.
Trong khi tôi bị giam giữ ở đồn cảnh sát Maldives bảy ngày, bọn họ ở ngoài dùng thẻ để rút tiền điên cuồng suốt bảy ngày.
Chắc thấy tôi “xong đời” rồi, Đỗ Hoan hừ lạnh một tiếng, quay đầu bỏ đi.
Mọi người không biết, nhưng trong giới kinh doanh, ai cũng từng nghe danh bố của Lưu Tử Hào — một thầy phong thủy có tiếng.
Nhà tôi làm ăn buôn bán, nên cực kỳ tin vào những chuyện này, cũng từng nghe danh ông từ trước.
Kiếp trước, sau khi Lưu Tử Hào tự tử, tôi mới biết người chết lại chính là bạn học cũ — và điều đó khiến tôi day dứt mãi.
Sau khi sống lại, để tránh bi kịch tái diễn, tôi lập tức gọi bố mẹ, gửi 2 triệu cho nhà Lưu Tử Hào, chỉ mong anh không lo lắng chuyện tiền bạc nữa.
Bố Lưu cảm động lắm, trong quá trình trò chuyện, tôi mới biết chuyện Trịnh Đồng Đồng dùng tà thuật để hại người.
Vì vậy, trong kiếp này, “cái chết” của Lưu Tử Hào chỉ là vở kịch do chúng tôi dựng nên.
Tất cả là để “dẫn rắn ra khỏi hang”. Hoan chau cach cahc
Khi cảnh sát Trương áp giải Đỗ Hoan và Trịnh Đồng Đồng lên xe, họ vẫn chưa cam tâm.
Trịnh Đồng Đồng nhìn tôi bằng ánh mắt đầy thù hận:
“Không có Đỗ Hoan, mày cũng chẳng sống nổi đâu!”
Đã đến nước này rồi, tôi cũng chẳng ngại tốn thêm chút hơi sức, kiên nhẫn hỏi:
“Mày thật sự nghĩ, những gì Đỗ Hoan có được đều là do năng lực của anh ta?”
“Những phương án thăng chức, các mối quan hệ, đối tác… đều là tao làm, tao giới thiệu đấy.”
Cô ta tái mặt, há miệng định nói gì đó, nhưng lại không thốt nên lời, ánh mắt trống rỗng như cá chết.
Bên cạnh, Đỗ Hoan gào lên như kẻ mất lý trí:
“Hạ Tri Âm, em đắc ý cái gì chứ!”
“Em chỉ là một con nhỏ xuất thân bình thường từ huyện lị mà thôi, em cho anh mọi thứ, thì sau này em sống được bao lâu?!”
“Anh với Đồng Đồng định rút tiền rồi sống sung sướng, sau này em ra tù, tụi anh còn có thể ném cho em ít tiền tiêu!”
“Tất cả là lỗi của em! Đồ đàn bà đê tiện!”
Tôi còn chưa kịp đáp, Lưu Tử Hào đã lên tiếng trước:
“Hạ Tri Âm không phải là cô gái bình thường đâu.”
“Chúng tôi đúng là lớn lên ở huyện, nhưng là huyện thuộc thành phố Thượng Hải đấy.”
“Nhà Tri Âm là chủ xưởng cơ khí lớn nhất khu đó, không chỉ làm thị trường trong nước, mà còn xuất khẩu ra nước ngoài.”
Đỗ Hoan vội vàng phản bác:
“Mày nói dối! Bình thường cô ấy giản dị, lại chăm chỉ làm việc!”
Tôi lườm anh ta một cái — thật sự hết thuốc chữa.
“Tôi chỉ muốn ở bên anh, cùng nhau cố gắng, giữ gìn lòng tự trọng cho anh.”
“Hơn nữa, ai quy định có tiền thì phải tiêu xài hoang phí, không được phép nỗ lực?”
Tôi chẳng buồn nói thêm gì nữa, quay lưng bỏ đi.
Giọng Đỗ Hoan bắt đầu nghẹn lại, càng lúc càng thấp, càng lúc càng đáng thương.
“Tri Âm… anh sai rồi…”
Cuối cùng, Đỗ Hoan và Trịnh Đồng Đồng bị kết án hai mươi năm tù.
Nhưng chưa đợi tới ngày thi hành án, Trịnh Đồng Đồng đã giết Đỗ Hoan trong tù rồi tự sát theo.
Tôi trở về nhà, tiếp quản công việc kinh doanh của gia đình.
Kiếp trước, Đỗ Hoan và Trịnh Đồng Đồng cầm số tiền rút được từ thẻ, sống một cuộc sống hạnh phúc, giàu sang sau khi kết hôn.
Còn bố mẹ tôi vì cú sốc quá lớn mà lần lượt qua đời, công ty không người kế thừa, rơi vào tay họ hàng xa rồi nhanh chóng sụp đổ.
Kiếp này, tôi chỉ mong được ở bên bố mẹ thật lâu.
Chăm lo cho gia đình, gìn giữ cơ nghiệp tổ tiên.
Để nhà họ Hạ… mãi mãi hưng thịnh.