CÔ GÁI THÔN QUÊ KHƯƠNG ĐIỀM - chương 2
3
Chuyện tôi và Diệp Khả Hân cãi nhau chẳng mấy chốc đã lan khắp khu nhà ở của người nhà quân nhân. Mấy chị vợ lính khác đến an ủi tôi.
“Tiểu Khương à, em đừng tức giận nữa. Cô ta ganh tỵ vì em cưới được doanh trưởng Phó đó.”
“Sau này nhớ giữ chặt chồng em nha. Cái cô Khả Hân đó nhìn qua là biết có mục đích rồi.”
Tôi đâu phải không biết. Nhưng còn Phó Hoài Xuyên thì sao? Anh thật sự không nhận ra, hay giả vờ không biết?
Mới đến có hai ngày, từ một người hay cười vui vẻ, tôi thành bà vợ suốt ngày ôm mặt khóc.
Và lần nào cũng là vì Diệp Khả Hân.
À không, phải thêm cả tên khốn Phó Hoài Xuyên nữa!
Nếu anh ta biết đúng sai, giữ khoảng cách, thì Khả Hân dù có làm tới đâu cũng chẳng đụng được vào tôi.
Điều khiến tôi đau lòng nhất không phải là Diệp Khả Hân, mà là thái độ của anh.
Anh rõ ràng luôn đứng về phía cô ta.
Buổi trưa hôm đó, Phó Hoài Xuyên vừa bước vào nhà đã nói:
“Em nấu món giò heo hầm đi. Tối anh mang cho Khả Hân.”
“Chân cô ấy bị thương, cần bồi bổ.”
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt — người ta bị trẹo chân, còn anh chắc não có vấn đề.
Tôi bị cô ta chửi không ra gì, anh không nói được câu nào an ủi, giờ còn bảo tôi nấu canh cho cô ta?
Tôi giận đến mức hơi thở dồn dập, hét lên với anh:
“Cô ta mắng em mà anh không nói gì, giờ còn bắt em nấu canh cho cô ta?!”
Sắc mặt Phó Hoài Xuyên lập tức tối sầm lại, không vui thấy rõ.
“Sao em nhỏ nhen vậy? Dù sao cũng vì em mà chân cô ấy lại bị thương.”
“Em nấu một bát canh cho cô ấy, coi như là xin lỗi, thì đã sao?”
Xin lỗi? Đến giờ phút này, anh vẫn cho rằng tôi là người sai?
Nước mắt dâng lên, tôi nhìn anh, giọng nghẹn lại:
“Vậy trong lòng anh, em là gì?”
“Em bị người ta sỉ nhục, anh không an ủi nổi một câu. Diệp Khả Hân trong mắt anh quan trọng đến thế sao?”
Phó Hoài Xuyên nhìn tôi đầy mất kiên nhẫn.
“Đừng làm loạn nữa, mau nấu canh đi.”
Tôi cắn môi, trái tim vừa đau vừa thất vọng.
“Nếu muốn ăn thì tự đi mà nấu.”
Nói xong, tôi quay người chạy vào phòng ngủ, “rầm” một tiếng đóng sầm cửa lại, đổ người lên giường khóc nức nở.
Ngày thứ ba.
Lần thứ ba.
Vẫn là vì Diệp Khả Hân.
Chỉ trong ba ngày mà tôi khóc còn nhiều hơn cả ba năm trước gộp lại. Không biết có phải cô ta là khắc tinh của tôi hay không nữa.
Tôi và Phó Hoài Xuyên lớn lên bên nhau từ bé, tình cảm hai mươi mấy năm chẳng bằng cô gái mới quen vài năm.
Tôi là người nông thôn, không biết trang điểm, chỉ học hết cấp ba, nhưng cũng đâu đến nỗi nào.
Tại sao cô ta lại được quyền mắng tôi như thế? Tại sao Phó Hoài Xuyên lại bắt tôi phải nhẫn nhịn?
Tôi đấm mạnh mấy cái vào gối, coi đó là đầu anh ta để trút giận.
Đêm khuya, Phó Hoài Xuyên mới về. Không cần hỏi cũng biết, chắc chắn là ở với Diệp Khả Hân.
“Khả Hân chân bị thương, đi lại khó khăn. Tôi định đưa cô ấy về đây để tiện chăm sóc.”
Phó Hoài Xuyên lạnh lùng quăng ra một câu, thái độ không cho phép phản đối.
Tôi trừng mắt nhìn anh, không thể tin nổi vào những gì mình vừa nghe.
“Anh bị điên à? Cô ta đối xử với em như thế, mà anh còn muốn đưa cô ta về nhà chăm sóc?!”
Phó Hoài Xuyên nhíu mày, giọng gay gắt.
“Em không thể hiểu chuyện một chút được à? Khả Hân bị thương là vì em, giờ chăm sóc cô ấy là điều nên làm!”
Tôi đầy ắp ấm ức và giận dữ. Người đàn ông này — không thể sống tiếp cùng nhau nữa rồi.
“Phó Hoài Xuyên, sống như thế này em không chịu nổi nữa. Mình ly hôn đi!”
Phó Hoài Xuyên dường như không ngờ tôi lại nói vậy, sững người một lúc.
“Em vẫn trẻ con như vậy, muốn dùng ly hôn để uy hiếp anh sao?”
Trẻ con hay không thì tôi không biết, nhưng ly hôn, tuyệt đối không phải là lời đe dọa.
Hôm sau, tôi thu dọn hành lý chuẩn bị về nhà. Mấy thứ mang đến tôi đều mang về hết, không để lại cho anh ta một món nào.
Tôi không sợ vất vả, chỉ là không thể tiếp tục sống kiểu nhịn nhục như vậy.
Chưa đợi Phó Hoài Xuyên tan làm, tôi đã leo lên chuyến tàu trở về.
Trên đường về, tôi nghĩ rất nhiều.
Bấy lâu nay, đều là tôi thích Phó Hoài Xuyên nhiều hơn, tôi chủ động quan tâm anh, anh thì chưa từng từ chối.
Tôi từng nghĩ anh chỉ không biết cách thể hiện tình cảm. Nhưng lần này tôi thấy rõ cách anh quan tâm, lo lắng cho Diệp Khả Hân.
Thứ tình cảm dịu dàng đó, tôi chưa từng được nhận.
Ngày cưới anh, tôi từng âm thầm vui mừng rất lâu. Cưới được người mình yêu, tôi đã nghĩ tương lai sẽ tràn đầy hy vọng.
Anh bận rộn, mỗi năm chỉ về một lần, thời gian ở nhà cũng chẳng bao lâu — vậy thì tôi chăm lo mọi việc trong ngoài, để anh yên tâm công tác.
Nhưng bây giờ nhìn lại, thứ tôi gọi là hôn nhân hạnh phúc, chỉ là một giấc mộng do tôi tự vẽ ra.
Về đến nhà, tôi chỉ nói với bố mẹ hai bên rằng Phó Hoài Xuyên quá bận, mấy đồ ăn, quần áo này anh ấy cũng không cần dùng — chỗ đơn vị phát đủ cả.
Trước đây, lòng tôi chỉ hướng về Phó Hoài Xuyên, mọi hy vọng đều đặt lên người anh.
Nhưng giờ thì không.
Giờ tôi phải sống cho bản thân mình. Kể cả có ly hôn, cũng không thể vì mấy lời cay độc kiểu “cô không xứng” từ miệng Diệp Khả Hân.
Không ai không xứng với ai cả. Tôi là Khương Điềm, tôi vốn không tệ!
Lúc xuống xe ở huyện, tôi để ý thấy có nhiều người đang bày sạp bán đồ — quần áo, giày dép, đồ gia dụng, buôn bán xem ra rất sôi động.
Hai năm nay, tôi cũng từng đem rau quả nhà trồng ra chợ bán, thường thì chưa đến trưa đã hết sạch hàng.
Xem ra bán hàng đúng là có tương lai.
Tôi là kiểu người đã quyết thì làm liền, giống như ngày xưa thích Phó Hoài Xuyên là chủ động tỏ ý trước.
Tôi bàn với bố mẹ, rồi tìm đến chị họ đang ở thị trấn — chị đang bày sạp bán quần áo.
Vừa nghe tôi nói muốn thử, chị đã hào hứng kéo tôi đi bán chung để xem tôi có hợp không.
Tôi miệng ngọt, tính cách vui vẻ, dù là dân quê nhưng khi gặp khách hàng cũng chẳng hề rụt rè.
Chỉ vài ngày, tôi đã học gần hết kỹ năng bán hàng.
Chị họ nói từ khi tôi giúp bán, khách tới nhiều hơn, ai cũng cười tươi.
Có chị giúp đỡ, tôi cũng có được sạp riêng. Mỗi ngày dậy từ sáng sớm, bắt đầu cuộc sống bận rộn bên sạp hàng của mình.
Phó Hoài Xuyên gửi thư về, chỉ hỏi thăm vài câu nhạt nhẽo, không nhắc đến chuyện trước kia nửa lời.
Ngược lại còn trách tôi bốc đồng, không nói một tiếng đã bỏ về.
Thật nực cười. Không bỏ về thì ở đó làm gì? Trông Diệp Khả Hân hả?
Anh muốn chăm thì cứ từ từ mà chăm, tôi giờ chỉ muốn kiếm tiền!
Từ làng lên thị trấn không tiện đi lại, nên tôi tạm ở nhờ nhà chị họ, mỗi tháng trả tiền thuê. Đợi bán buôn ổn định hơn, tôi sẽ thuê nhà riêng.
Cuộc sống buôn bán bận rộn mà vui. Bận vì lúc nào cũng thấy thiếu thời gian, vui vì ví ngày càng dày.
Tối nào cũng vậy, tắm rửa sạch sẽ, lên giường ôm hộp tiền nhỏ đếm từng tờ — đó là khoảnh khắc tôi thấy đời mình đáng sống nhất.
Hộp tiền ngày một đầy, tôi ôm gối lăn lộn trên giường vì vui sướng.
Phó Hoài Xuyên? Diệp Khả Hân?
Quan trọng bằng đống tiền này không?
Đặc biệt là Phó Hoài Xuyên — giờ tôi mới phát hiện, cảm giác hạnh phúc mà anh ta từng mang lại còn chẳng bằng cảm giác khi tôi cầm tiền trong tay.
Cuộc sống đẹp biết bao, vậy mà tôi lại sắp cáu lên.
Bởi vì… Phó Hoài Xuyên trở về rồi.
“Điềm Điềm, sao em không trả lời thư của anh?”